Hàn Phong lấy ra một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi xuống, kéo tay Tư Ngọc từ dưới tấm chăn ra, cười nói:
"Nàng suy nghĩ nhiều quá rồi, nàng và ta thật lòng yêu nhau, có gì to tát đâu? Dù cho Thiên Vương lão tử có đến đây cũng chẳng thể nói được gì."
"Hơn nữa, ở đây ngoài hai ta ra thì chẳng có người thứ ba. Xung quanh đều là đá, tuy gọi là tượng nhưng chúng cũng đâu có mắt, làm sao mà thấy được?"
"Đừng nghĩ nhiều nữa, hai ta cứ sống tốt cuộc sống của mình chẳng phải là được rồi sao?"
"Với lại, nàng câu dẫn ta chỗ nào? Chẳng phải ngay từ đầu chính là ta câu dẫn nàng sao?"
