Tên bang chúng vừa dứt lời, Chi Uyên đã ra tay nhanh như chớp. Chỉ thấy bóng nàng loáng lên, vút một cái đã áp sát trước mặt hắn, rồi lại nhoáng cái quay về vị trí cũ trên bãi đất trống.
Nàng quẳng mạnh tên kia xuống đất, đạp một chân lên ngực hắn, ánh mắt dữ tợn quát:
“Chỉ bằng thứ như ngươi mà cũng đòi giỡn mặt với ta sao? Ngươi tưởng lão đại này ăn chay chắc?”
Dứt lời, chân Chi Uyên vận lực, đạp mạnh xuống. "Rắc" một tiếng, lồng ngực tên bang chúng vỡ nát, máu tươi bắn ra tung tóe.
“A! Lão đại, ta sai rồi, đừng giết ta!”
