Ân Nhu lắc đầu nói:
“Không sao cả, ta chết đi, hắn có thể sống, có thể đi thực hiện thiên mệnh, vũ trụ này cũng có thể tồn tại. Nếu ta không chết, hắn sẽ không thể thực hiện thiên mệnh, thượng cổ chi chiến sẽ thất bại, đến thiên mệnh chi niên, thời gian tuyến sẽ không khớp, mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn, tất cả chúng ta đều phải chết.”
“Vậy ta cũng không muốn ngươi chết!”
Hàn Tuyết Nhi đứng bật dậy, chỉ vào Ân Nhu, nước mắt giàn giụa, phẫn nộ nói:
“Hàn Phong hắn dựa vào cái gì mà ích kỷ như vậy? Dựa vào cái gì mà cả thế giới phải xoay quanh hắn? Dựa vào cái gì mà từ lúc sinh ra tới giờ hắn chưa từng gặp ngươi, mà ngươi lại phải vì hắn hy sinh tính mạng của mình?
