“Không phải ngươi thì là ai? Mau đứng dậy, xem ngươi hưởng thụ thoải mái chưa kìa, phì!”
Mai Lương Tín thấy nữ nhi của mình phục vụ hắn, xoa bóp cho hắn, vốn đã tức giận lại càng thêm bực mình.
Trời đất chứng giám, rõ ràng là Hàn Phong và Tư Ngọc đã bàn bạc xong xuôi sẽ thay nhau nằm xuống để xoa bóp, Hàn Phong vừa mới xoa bóp cho Tư Ngọc hai canh giờ, cuối cùng cũng đến lượt hắn, vậy mà còn chưa nằm xuống được một phút đã bị lão già Mai Lương Tín này gọi dậy.
Tư Ngọc kinh ngạc nói:
“Phụ thân, Hàn Phong chỉ là một Hóa Thần tu sĩ nhỏ bé, hắn làm được gì chứ? Người sẽ không có âm mưu gì nhằm vào hắn đấy chứ?”
