“Lại đây nào, lại đây nào, cho ngươi linh thạch ăn nè.”
Hàn Phong lại bế tiểu hồ ly lên, tươi cười dỗ dành.
“Bẩn chết đi được, bẩn chết đi được, ta mới không muốn đem thứ bẩn thỉu ấy bỏ vào miệng chứ.”
Tiểu hồ ly nhìn đống thi thể vụn đầy đất, nôn khan hai tiếng, rồi nói tiếp:
“Ta đã không còn là con tiểu hồ ly ngày trước, chỉ cần vài viên linh thạch là có thể thay ngươi làm việc nữa rồi.”
