Hàn Phong gật đầu, xem ra Vương Miễn đã liều mạng giành lấy được một tia sinh cơ.
Vương Miễn bưng chén rượu trong tay, ngửa đầu uống cạn thêm lần nữa, rồi nói tiếp:
“Đó là một thành phố hoang phế, hơi giống với Huỳnh Hoặc văn minh mà người ta vẫn nhắc đến, dĩ nhiên, ta cũng chỉ nghe người khác kể lại thôi.
Trong đó đại khái có bốn năm vạn người.
Ở nơi ấy, cần phải trải qua hàng loạt khảo nghiệm, đều liên quan đến những lựa chọn về nhân tính, trung thành, phản bội các thứ.
