Lương Hưng An thấy vậy thì sững người, nói:
“Sư tỷ, ngài đây là…”
“Sau này đừng đánh nhau nữa, bị thương đau lắm, lại còn kết oán kết thù. Muốn đấu pháp thì tới đấu pháp trường, đừng đấu pháp ngoài đường.”
Nói xong, Quân Hoa Khách dẫn hai nàng rời đi.
Lương Hưng An ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Quân Hoa Khách, oán khí trong lòng tan biến sạch sẽ, trong mắt chỉ còn vẻ khâm phục xen lẫn ái mộ. Hắn lẩm bẩm:
