Tú bà nhìn bọn họ, tức đến nghiến răng nghiến lợi, ác ý nổi lên trong lòng, cất giọng:
“Một ngàn lượng, lấy ra một ngàn lượng bạc thỏi, người các ngươi muốn mang đi thì cứ mang đi!”
Nghe vậy, Tiểu Hạc vội nói:
“Mụ mụ, vừa rồi Vương viên ngoại mới trả một trăm năm mươi lượng, sao chớp mắt đã thành một ngàn lượng rồi? Ta nào đáng giá nhiều bạc đến thế?”
“Câm miệng! Cái đồ tiện tì nhà ngươi, lão nương nuôi ngươi lớn từng này, ngươi ăn của ta, uống của ta, mặc của ta, ở của ta, ta muốn bán ngươi bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, giá cả do ta quyết định.
