“Nể tình xưa nghĩa cũ, ta không giết ngươi. Nếu ngươi sống sót được thì coi như mạng ngươi lớn.
Đừng trách ta, huynh đệ, ta cũng có nỗi khổ tâm riêng.”
Dứt lời, Vân Dật vội vàng rời khỏi động phủ.
Mặc Bạch một mình nằm sõng soài trên đất, cười thảm não nhìn về hướng Vân Dật rời đi, ánh mắt tuyệt vọng như tro tàn, máu đen tuôn ra từ khóe miệng.
Người huynh đệ quen biết hơn mười năm, sớm tối kề cận bấy lâu nay, vậy mà chỉ vì một chiếc ngọc bội trị giá một triệu linh thạch đã nỡ lòng bỏ mặc hắn lại một mình.
