Cảnh Vương, kẻ mới trước đó còn cao cao tại thượng, nắm chắc phần thắng trong tay, lúc này bỗng dưng nảy sinh cảm giác hoảng loạn.
Lão quái vật sống mấy trăm năm, luôn ẩn mình trong hoàng cung, ngạo nghễ ngắm nhìn phong vân thiên hạ này, cuối cùng cũng đã thấu hiểu nỗi tuyệt vọng của người đời khi chạm mặt Ninh Dịch.
Nhất kiến Ninh Dịch ngộ chung sinh!
Biết bao kẻ dốc cạn tâm sức, trải qua chông gai trắc trở mới có được thành tựu, nhưng đứng trước mặt Ninh Dịch, tất cả chỉ tựa như một trò cười.
Sự tồn tại của hắn giống như đang chế giễu người trong thiên hạ, cười nhạo rằng những thứ các ngươi phải liều mạng tranh đoạt, đối với hắn chỉ là thứ dễ như trở bàn tay.
