Câu trả lời "Chính là" của Ninh Dịch khiến Nguyên Hòa Đế suýt chút nữa nghẹn họng, lão ngồi phịch trên long ỷ, thở hồng hộc.
Nguyên Hòa Đế nhìn chòng chọc vào Ninh Dịch, hồi lâu sau mới nghiến răng rít lên: "Ninh chân nhân, trẫm đối đãi với ngươi cũng không tệ, để ngươi hưởng hết thiên ân. Vậy mà ngươi không biết cảm kích, ngược lại còn làm ra hành vi đại nghịch bất đạo, mưu đồ tạo phản, há chẳng phải là kẻ tiểu nhân sao!"
Đối mặt với lời trách mắng của Nguyên Hòa Đế, sắc mặt Ninh Dịch vẫn bình thản, nhàn nhạt đáp: "Bệ hạ thì có ân tình gì với bổn tọa?"
"Chân nhân chẳng lẽ là quý nhân hay quên, quên mất những gì trẫm đã ban thưởng rồi sao?"
Ninh Dịch cười khẩy: "Bổn tọa chém giết hàng vạn Yêu tộc tại Thiên Chướng Quan, bảo vệ bách tính nơi đó khỏi cảnh tàn sát. Bệ hạ ban quân chức, thưởng đan dược, đó là phần thưởng cho công lao của bổn tọa, thì có liên quan gì đến ngươi?"
