Nghe những lời này của Ninh Dịch, Đạo Thủ lại không hề trách cứ.
Nàng ngược lại chìm vào trầm tư: “Ngươi muốn nói, ta đã vô tình?”
“Phải!”
Ninh Dịch thản nhiên gật đầu.
Quên tình không phải là vô tình, mà là có tình nhưng không bị tình cảm trói buộc, không vì tình mà phiền lụy, là xử lý tình cảm một cách khoáng đạt, tiêu sái. Có tình là nhân tính, nhưng đa số người phàm hễ vướng vào chữ tình là sẽ không còn tự tại, chìm đắm trong đó mà khó lòng dứt ra được. Bởi vậy, người có tình mà vẫn quên được tình mới là thái thượng chi đạo. Chỉ là con đường này quá đỗi gian nan, bao kẻ biết rõ như thế và hằng theo đuổi, nhưng rốt cuộc vẫn khó lòng lĩnh ngộ được chân lý trong đó.
