Trong đạo quán đơn sơ, tĩnh lặng như tờ.
Tố Ngọc thở hổn hển, mắt nhìn chòng chọc vào tỷ tỷ của mình.
Đạo Thủ vẫn an nhiên ngồi trên bồ đoàn, nét mặt nàng bình thản, dường như không bị bất kỳ cảm xúc nào lay động. Đối mặt với lời chất vấn của Tố Ngọc, tâm nàng tĩnh lặng như mặt giếng cổ không gợn sóng.
Tố Ngọc cũng biết, muốn dùng lời nói để khiến một tuyệt thánh như Đạo Thủ phải thất thố là chuyện không thể nào.
Chưa nói đến Đạo Thủ là một tuyệt thánh, mà bất kỳ Võ đạo tu giả nào tu luyện được tới cảnh giới Pháp Tướng Tông Sư cũng đều là bậc ý chí kiên định, tuyệt đối không dễ dàng bị cảm xúc và lời nói của kẻ khác làm cho lay động.
