Tuyết lớn lả tả rơi, mặt trời đã lên cao, Tô Cẩn Du hiếm khi lại ngủ nướng.
Lò đồng nơi góc phòng tỏa ra hơi ấm, than củi cháy rực, xua đi cái lạnh giá trong phòng, khiến không gian ấm áp tựa ngày xuân.
Giường nệm vẫn còn ẩm thấp, gây cảm giác hơi khó chịu. Dưới ánh lửa ấm áp, trong phòng vẫn còn vương lại chút mùi vị ái muội.
Tô Cẩn Du nằm trên giường nhắm mắt hồi lâu, cuối cùng cũng ngồi dậy.
Tấm chăn lụa mềm mại trượt khỏi thân ngọc trắng như tuyết, để lộ làn da nõn nà điểm xuyết vài dấu vết, hệt như có người gieo lên đó từng quả dâu tây chín mọng.
