Bên bờ Đế Hà tĩnh lặng, dường như không một bóng người.
Một lúc sau, bóng tối dưới gốc liễu lại vặn vẹo, tựa như một khung cửi đang từng chút một dệt bóng đen thành một hình người.
Sư phụ của Thiều Âm lại một lần nữa xuất hiện bên bờ Đế Hà.
Bóng người được dệt nên từ bóng tối, không rõ dung mạo ấy khẽ lắc đầu, thì thầm: “Là ảo giác của bản hậu sao? Chốn này không hề có ai khác.”
“Bản thể của bản hậu vốn cách Đại Chu đế đô quá xa, chỉ nhờ vào tín vật Thiều Âm mang theo mới có thể dùng thần thông hóa hình tại đây, cảm ứng có sai sót cũng là điều khó tránh.”
