Lạc Thanh Thiền nhẹ nhàng cất bước, rời khỏi Động Thiên Phúc Địa của Hoàng tộc.
Rời khỏi tiểu động thiên, một lần nữa đặt chân lên mảnh đất Đại Chu, dù thời gian chưa trôi qua bao lâu nhưng lại khiến Lạc Thanh Thiền có cảm giác như đã qua một kiếp.
Lần này hồn phách được bổ khuyết, thần hồn quay về, cũng giúp nàng khôi phục lại phần lớn ký ức về thân phận Hoàng nữ.
Ngoại trừ ký ức từ vạn năm trước có phần mơ hồ, toàn bộ ký ức trong mấy ngàn năm qua đều được nàng khắc sâu vào thức hải.
Khoảnh khắc ấy, Lạc Thanh Thiền ngỡ như mình đã xuyên qua mấy ngàn năm, từ cổ đại bước vào thời đại này, trong lòng dâng lên cảm giác mông lung, bùi ngùi trước cảnh dâu bể đổi dời.
