Ánh ban mai xuyên qua cành lá xanh biếc, rải xuống lối mòn trên núi những vệt nắng vàng vụn.
Làn gió mát từ trên núi thổi xuống, mang theo hương thơm ngọt ngào của cỏ cây quyện với mùi cúc dại.
Khe suối róc rách chảy qua phiến đá xanh, vài chú sơn tước hót líu lo trên cành, tiếng trong như chuông.
Một bóng người từ xa tiến lại, bước trên thảm cỏ xanh còn đẫm sương mai.
Người đến có khí chất tĩnh lặng, hoà làm một với cảnh núi rừng thanh u. Hắn mặc trên người bộ tự phục của Đạo Tông, một tay chắp sau lưng. Mỗi bước chân tưởng chừng thong thả lại vượt xa hàng chục trượng, trông chậm mà lại nhanh khôn tả.
