Ánh trăng như mỹ nhân, kinh tâm động phách!
Nữ tử tuyệt mỹ giáng trần từ mặt trăng, chân ngọc thong dong đạp lên cương phong, mang một vẻ đẹp khuynh đảo chúng sinh.
Dung nhan của nàng tuy mờ ảo, thậm chí không có ngũ quan, nhưng bất luận ai nhìn thấy, đều từ dung nhan nhạt nhòa mờ ảo ấy mà dường như thấy được nữ tử mình yêu nhất, thấy được nữ nhân đẹp nhất thế gian, thấy được… bạch nguyệt quang vẫn luôn vấn vương trong lòng, vĩnh viễn khó quên.
Vẻ đẹp này siêu phàm thoát tục, xuyên qua cả Nguyên thần của Bát cảnh, đi thẳng vào tâm khảm.
Ngưu Ma đang giơ cao cự phủ kinh thiên cũng phải ngẩn người, bị mỹ nhân dưới trăng kia mê hoặc, hồn xiêu phách lạc, quên hết thảy thế gian, quên kẻ thù ngay trước mắt, chỉ trân trối nhìn mỹ nhân cầm kiếm hạ xuống, tựa như muốn ôm hắn vào lòng.
