“Hứa trưởng lão!”
Một câu nói của Ninh Dịch khiến Hứa Hữu Đạo đang lộ sát ý trên mặt bừng tỉnh. Hắn giật mình, chợt nhớ ra mình giờ đã không còn là Tông chủ, liền vội vàng lùi lại một bước để bản thân bình tĩnh lại.
Lúc này, Hứa Hữu Đạo lại cảm thấy may mắn vì mình không còn là Tông chủ. Nếu vẫn là Tông chủ, với tính cách của hắn, ắt sẽ gọi Huyền Nữ đến đối chất một phen. Đến lúc đó, dù chuyện này không liên quan gì đến Huyền Nữ, e rằng cũng sẽ khiến nàng nổi giận, mọi người không vui mà tan.
Chỉ có thể nói tính cách của Hứa Hữu Đạo vốn là như vậy, cũng bởi thế mà khi còn là Tông chủ, hắn mới khiến mọi người không hài lòng, vì hắn không biết tùy cơ ứng biến.
Văn Nguyệt phong chủ lúc này đã dùng thần thông của mình, cầm máu vết thương cho đệ tử kia, nói: “Lát nữa ngươi đến dược phòng lấy thuốc, chỗ cánh tay bị đứt của ngươi lúc này sinh khí vẫn còn, vẫn có thể mọc lại chi đứt, không cần lo lắng.”
