Ôn Quảng Lăng lòng đầy u uất, có ngàn lời muốn nói, càng muốn gào khóc thảm thiết, hận không thể nằm ườn ra đây mặc kệ tất cả.
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, trước mặt Nguyên Quân, hắn nào dám có những hành động trẻ con như vậy, chỉ đành thầm than trong lòng, vẻ mặt vẫn cung kính lễ phép, đáp một tiếng "Vâng".
Ôn Quảng Lăng lui xuống, nhưng sau khi rời khỏi đạo quán, hắn không đi ngay mà đứng ở một khoảng cách xa xa để quan sát.
Ta sẽ đợi ở đây, xem Ninh Dịch kia khi nào mới ra!
Trong đạo quán, trước mặt Chỉ Quán đạo nhân, Sơ Ương thấp thỏm bất an quỳ trên mặt đất.
