Ninh Dịch ung dung đi vào Thái Hư Huyền Môn, cứ như đang về nhà mình.
Các Huyền Môn đệ tử trông thấy hắn, trong lòng lại có một cảm giác quen thuộc, ánh mắt dõi theo hắn đi qua những lầu các, thẳng tiến về ngọn núi cao nhất của Bạch Vân Sơn, cũng là nơi đặt tông môn ở hậu sơn.
Ngay cả một số trưởng bối trong Huyền Môn thấy cảnh này cũng âm thầm lắc đầu, thầm cảm thán Nguyên Quân có phần thiên vị.
Tại sao Nguyên Quân không thể gặp các đệ tử Huyền Môn nhiều hơn, mà cứ nhất quyết phải gặp “người ngoài” này?
Lẽ nào thiên phú của vị Đạo Tông Thánh tử này cao đến mức khiến Nguyên Quân cũng không thể phớt lờ?
