Ninh Dịch mặt không biểu cảm, chỉ lặng lẽ nhìn Lạc Thanh Thiền. Gương mặt ấy vốn đủ khiến người ta khiếp sợ, nhưng nụ cười nhàn nhạt thoáng hiện nơi khóe môi lại biến cảnh tượng đáng sợ kia thành một màn trêu chọc.
Lạc Thanh Thiền chẳng mấy chốc đã không giữ nổi vẻ nghiêm trang. Nàng khẽ dời gót sen, tiến lên hai bước đến bên cạnh Ninh Dịch, giơ nắm tay nhỏ nhắn đấm nhẹ lên người hắn hai cái, giọng mang theo vẻ thẹn thùng nũng nịu: “Sư huynh, có phải huynh đang cười Thanh Thiền không?”
“Phải, chính là đang cười muội.”
“Huynh còn nói nữa!”
Lạc Thanh Thiền bĩu đôi môi nhỏ, ra vẻ không vui rồi quay lưng đi, tựa như đang nói với Ninh Dịch: Nếu huynh không dỗ muội, muội sẽ không để ý đến huynh nữa.
