108 Điểm Nguyện Vọng, đủ để hoàn thành nguyện vọng.
Vẻ mặt Ninh Dịch thoáng chút kinh ngạc. Kỳ thực, đã một thời gian dài hắn không hề động đến Hứa Nguyện hệ thống.
Chuyện này có mấy nguyên nhân chính. Thứ nhất, Ninh Dịch không còn nhu cầu quá lớn đối với việc ước nguyện nữa. Con người sở dĩ sinh ra nguyện vọng là vì bản thân bất lực, mới phải cầu thần bái Phật. Còn nếu đã nắm trong tay tất cả, chuyện gì cũng làm được, vậy thì chẳng cần bái Phật cầu thần làm chi, dựa vào chính mình là đủ.
Với thân phận và địa vị của Ninh Dịch lúc này, hắn muốn cái gì mà chẳng có? Thứ duy nhất hắn cần, chỉ là nâng cao võ đạo cảnh giới.
Nhưng Ninh Dịch bây giờ đã chẳng còn là Ninh Dịch thuở sơ cơ. Mỗi lần thăng cấp, lượng Điểm Nguyện Vọng cần tiêu hao là vô cùng khổng lồ. Việc tích lũy Điểm Nguyện Vọng đòi hỏi thời gian, chứ không phụ thuộc vào thực lực của hắn. Bất kể hắn mạnh yếu ra sao, số lượng Điểm Nguyện Vọng nhận được mỗi tháng đều có giới hạn. Nhu cầu thì khổng lồ mà nguồn cung lại ít ỏi, buộc Ninh Dịch phải lùi một bước, không dùng hệ thống để thăng cấp nữa mà tự dựa vào sức mình.
