“Thanh Phong nói đúng, ta không nên vì muốn lấy lòng Lưu Huyền Phong mà bất chấp thể diện của một kim đan chân nhân, đến Trường Thanh sơn ra tay với ngươi.”
“Lý Trường An, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi…”
Trương Thanh Vinh hối hận trong lòng, liên tục cầu xin tha thứ, chỉ mong Lý Trường An có thể nể mặt Trương Thanh Phong mà tha cho gã.
Lý Trường An khẽ lắc đầu, nói: “Trương đạo hữu, ngươi đã là kim đan chân nhân, hà tất phải hao tâm tổn trí đi lấy lòng một tu sĩ trúc cơ? Chẳng lẽ lấy lòng hắn thì hắn có thể cho ngươi cơ duyên nguyên anh sao?”
Nghe những lời này, Trương Thanh Vinh càng thêm hối hận.
