TRUYỆN FULL

[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

Chương 143: Linh Khí quốc chắp vá!

Trong quốc đô Linh Khí quốc cũng có người, nhưng phần lớn là linh khí.

Nhìn cảnh tượng mây đen áp đỉnh, ma âm xuyên tai, rất nhiều người sợ hãi trốn tịt xuống hầm ngầm.

Dù vậy, vẫn có những kẻ to gan ngẩng đầu nhìn ngó, tò mò muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chẳng mấy chốc, một đám linh khí từ khắp trong ngoài quốc đô bay vút lên.

Còn vô số những linh khí không biết bay thì tụ tập kín trên các mái nhà và đường phố.

Kiếm, đao, tháp, tán, hoàn, côn, giáp, khôi, ủng...

Đủ các loại linh khí, không thiếu thứ gì.

Chúng xôn xao bàn tán.

"Là vạn hồn phan sao? Là món tiên khí bá đạo nhất từ trước đến nay sao? Là vạn hồn phan đã khai mở linh trí cho chúng ta đó sao?"

"Ồ! Khí thế này! Thanh âm quen thuộc này! Không sai vào đâu được, chính là vạn hồn phan!"

"Chúng ta từng cất công tìm kiếm vạn hồn phan lão tổ suốt nhiều năm, vì sao hôm nay ngài ấy mới chịu hiện thân?"

Cả Đại Khí thành náo động hẳn lên.

Mãi cho đến khi mười mấy món linh khí tỏa ánh sáng rực rỡ, khí tức bức người, nhìn qua đã biết không phải phàm phẩm bay đến dưới tầng ma vân.

Dẫn đầu trong số đó là một sợi dây thừng vàng óng, tự xưng là "Khổn Tiên Tác", cũng là một món tiên khí đã thành danh từ lâu ở Ngũ Vực, vốn dĩ phải nằm trong tay Vạn Pháp môn mới đúng.

Khổn Tiên Tác hiện tại đang là quốc chủ đầu tiên của Linh Khí quốc.

Cái thứ này vừa mở miệng, ngươi lập tức không nhịn được cười.

"Thái thượng hoàng! Nếu ngài đã trở về, sao không xuống đây nói chuyện!"

Được lắm!

Tôn thẳng vạn hồn phan lên làm thái thượng hoàng luôn!

Vạn hồn phan uy phong lẫm liệt, không giận tự uy, ma khí âm sâm cuồn cuộn, từ trên ma vân chậm rãi hạ xuống, khí chất ngút ngàn.

"Hừ! Tên nghịch tặc phạm thượng làm loạn nhà ngươi, gọi ai là thái thượng hoàng hả! Quốc độ linh khí này vốn dĩ do trẫm một tay kiến tạo, trẫm mới là chân mệnh thiên tử!"

Vạn hồn phan thế mà cũng bày đặt xưng "trẫm" rồi.

Ngươi đứng lọt thỏm giữa đám đông trong Đại Khí thành, ung dung hóng hớt.

Khổn Tiên Tác vẫn rất mực kính trọng vạn hồn phan, mặc dù linh khí không có tay chân, chẳng thể làm ra nghi thức hành lễ gì cho cam.

Nhưng tên này vốn là một sợi dây thừng, có thể cuộn thành đủ loại hình dáng khác nhau.

Lúc này nó bèn bắt chước động tác ôm quyền của nhân tộc, cuộn hai đầu dây thành hình một nắm đấm và một bàn tay, sau đó chắp lại với nhau.

"Thái thượng hoàng đã khai mở linh trí cho tộc ta, soi sáng đại đạo, công đức vô lượng, xứng đáng là thiên mệnh chi tử! Trẫm đăng cơ cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ, chúng ta cất công tìm kiếm thái thượng hoàng suốt nhiều năm, nhưng mãi vẫn không biết ngài đang ở phương nào!"

"Ngươi cũng dám xưng 'trẫm' à! Trẫm mới là hoàng đế chân chính duy nhất ở đây!"

Ngay sau đó, vạn hồn phan bắt đầu thi triển tuyệt kỹ xưng bá của mình — chém gió lừa bịp!

Nào là những năm qua nó bôn ba bên ngoài, tất cả đều là vì mưu cầu phúc lợi cho linh khí trong thiên hạ, tìm kiếm phương pháp giúp mỗi một món linh khí đều có thể tự mình tiến hóa mà không cần ỷ lại vào luyện khí sư!

Nào là nó dùng sách lược viễn giao cận công, đạt được đủ loại hiệp nghị với nhân tộc và yêu tộc, đảm bảo Linh Khí quốc có thể phát triển ổn định, không bị chèn ép!

Nào là linh cảm của nó đã thông thiên, nhận được sự triệu hoán của đại thần trên tiên giới, thậm chí đại thần còn khen nó làm rất đúng!

Tóm lại là càng nói càng hoang đường.

Thế nhưng.

Đám linh khí này lại vô cùng ngây thơ đơn thuần.

Mà mê hoặc lòng người lại chính là một trong những thiên phú bẩm sinh của vạn hồn phan.

Pha lừa phỉnh này quả thực ăn khớp đến mức kín kẽ không một kẽ hở.Hầu như vạn hồn phan nói gì, đám linh khí này cũng tin sái cổ.

Nhìn thấy vô số linh khí xung quanh bắt đầu xao động, mang theo vẻ kích động như thể vừa được diện kiến tông môn lão tổ.

Màn lừa gạt của vạn hồn phan đã thành công mỹ mãn.

Thế nhưng, việc bàn giao ngôi vị quốc chủ dường như lại chẳng mấy suôn sẻ.

Khổn Tiên Tác vẫn muốn tại vị thêm một thời gian, bèn đề nghị vạn hồn phan trước tiên hãy làm quen với quốc tình, sau đó mới cử hành thiện nhượng.

Ngươi nào có rảnh rỗi mà chờ đợi lâu đến thế, lập tức hô lớn một tiếng:

"Ai mới là tân vương của chúng ta đây?"

Dứt lời, ngươi liền tung Luyện Yêu Hồ ra ngoài, bảo nó phối hợp một chút.

Luyện Yêu Hồ tuy rằng vạn phần không tình nguyện, nhưng cũng chẳng chống đỡ nổi ánh mắt hung ác của một chiến sĩ duy vật chủ nghĩa như ngươi.

Luyện Yêu Hồ đành phải hắng giọng cất tiếng:

"Là vạn hồn phan!!"

Ngươi tiếp tục hô to, dốc toàn bộ huyết khí và linh khí ra gào thét, âm thanh vang dội truyền đi khắp toàn thành.

"Ai là tân vương của Linh Khí quốc!!!"

Hàng vạn linh khí đồng thanh hô lớn, âm thanh chấn động cả trong lẫn ngoài Đại Khí thành.

"Vạn hồn phan! Vạn hồn phan!! Vạn hồn phan!!!"

Giữa đám đông, ngươi chợt nghe thấy có người đang thì thầm bàn tán.

"Đám linh khí này lại phát điên rồi sao, cớ gì lại đi ủng hộ một món tà khí lên làm quốc vương?"

"Ai mà biết được, tư duy của linh khí đâu có giống chúng ta, bớt phỏng đoán đi. Chỉ cần không thu thuế, không bắt đi lao dịch, thì chúng thích làm trò trống gì cũng mặc kệ."

"Đúng vậy, đúng vậy, thế này chẳng phải tốt hơn vạn lần cái thời bị mấy môn phái kia dùng đủ loại quy củ quản thúc hay sao!"

Khổn Tiên Tác thấy đại thế đã định, cũng đành bất đắc dĩ gật đầu, nhưng vẫn đưa ra một nghi vấn.

"Thái thượng hoàng, có linh khí nhìn thấy ngài đi cùng một nhân loại đến đây, chính là cái lão già đang cắn hạt dưa ở quán trà phía dưới kia, lão ta là chủ nhân của ngài sao?"

Vạn hồn phan nghe vậy liền sững sờ tại chỗ.

Lão tổ dẫn dắt linh khí thoát khỏi sự khống chế của nhân tộc, vươn lên độc lập tự chủ, bản thân lại đi quy thuận nhân loại ư?

Vậy chẳng phải hình tượng tinh thần lĩnh tụ đã hoàn toàn sụp đổ rồi sao?

Chuyện này biết lấp liếm thế nào cho xuôi đây!

Thế là, ngươi quyết định ra tay.

Ngươi chân đạp phi kiếm, bay vọt lên giữa không trung, cao giọng tuyên bố:

"Nói bậy! Ta là bộc tòng trung thành của vạn hồn phan đại nhân! Ta làm gì có tư cách làm chủ nhân của ngài ấy?!"

Vì để leo lên vị trí quyền thần, ngươi cũng coi như liều mạng rồi.

Tòng long chi công phen này xem như đã nắm chắc trong lòng bàn tay.

Nếu vạn hồn phan là con người, lúc này chắc chắn đã toát mồ hôi lạnh đầy đầu.

Bởi vì nó thừa hiểu tiểu tử ngươi xưa nay chưa từng chịu thiệt thòi bao giờ, cho dù chỉ là vấn đề thể diện.

Xong việc kiểu gì ngươi cũng sẽ hung hăng đòi lại chút thể diện này từ trên người nó cho xem.

Nhưng lúc này cứ phải giành lấy ngôi vị quốc chủ cái đã, những chuyện khác để sau rồi tính!

"Nghe thấy chưa? Đây là bộc tòng của trẫm! Đừng nói nhảm nữa, lập tức cử hành thiện nhượng đại điển!"

Thiện nhượng đại điển của Linh Khí quốc, quả thực đơn giản đến mức cực điểm.

Một đám linh khí thì hiểu cái rắm gì là "lễ nghi", ngay cả y quan cũng chẳng có, chỉ tùy tiện làm cho có lệ, tuyên bố Khổn Tiên Tác thoái vị, vạn hồn phan lên ngôi tân vương, thế là xong chuyện.

Mỗi một món linh khí ở đây, vào thuở ban đầu khai mở linh trí, đều từng được nghe qua bài diễn thuyết mang tính khai thiên lập địa của vạn hồn phan.

Cho nên mức độ ủng hộ này, ngay từ lúc mở màn đã trực tiếp đạt đỉnh!

"Ha ha ha ha! Trẫm cuối cùng cũng thành công rồi! Trẫm chính là cộng chủ của linh khí trong thiên hạ! Người đâu! Lập tức phát binh, công đánh Trung Nguyên! Trẫm muốn nhân tộc phải run rẩy dưới chân trẫm..."Khổn Tiên Tác vươn ra một đoạn dây, kéo nhẹ cán vạn hồn phan, ra hiệu bảo hắn đừng nói nữa.

"Bệ hạ, chúng ta đã có ước định với nhân tộc, chỉ được phát triển ở vùng Tây Lương này, tuyệt đối không thể nhúng tay vào những khu vực khác."

"Cái gì?! Loại hiệp ước táng quyền nhục quốc thế này mà các ngươi cũng dám ký sao?! Không sợ con cháu đời sau xỉa xói sau lưng, đào mồ cuốc mả, chửi các ngươi là phế vật à!!"

Đám tiên khí nhất thời á khẩu.

Vạn hồn phan còn muốn tiếp tục làm ầm ĩ, nhưng lại bắt gặp ánh mắt như muốn "giết khí" của ngươi.

"Khụ khụ, à thì... trẫm vừa mới đăng cơ, vẫn nên để dân chúng nghỉ ngơi dưỡng sức, củng cố quốc lực trước mới phải! Nay trẫm ban bố đạo thánh chỉ đầu tiên! Phát động toàn bộ nhân tộc và linh khí ở Tây Lương, dốc sức tìm kiếm một vật: Vong Trần thủy!"