Chìm trong trầm tư suốt mấy ngày liền, cuối cùng Vệ Uyên cũng nhấc bút, viết tiếp vài đoạn. Hoàn thành xong mấy đoạn kinh văn này, những ý niệm mà hắn muốn truyền đạt coi như đã được giãi bày trọn vẹn. Đến lúc này hắn mới hài lòng, hạ xuống nét bút cuối cùng.
Ngay khoảnh khắc nét bút ấy hạ xuống, Vệ Uyên chợt nảy sinh một loại cảm giác cao xa, không linh đến lạ. Đầu bút dường như vừa chạm phải thứ gì đó, nhưng vật kia vô cùng mỏng manh, mới khẽ chạm đã vỡ tan tành.
Với thần thông của Vệ Uyên lúc này, hắn cũng chẳng rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có bấm đốt ngón tay suy tính cũng không ra.
Nghe đồn có một vị mô bản Đạo Cơ nào đó đã nghĩ ra một loại thuật toán mới, mượn nhờ sức mạnh của Chư Giới Phồn Hoa để suy diễn ra gần như mọi việc trên thế gian, chỉ hiềm nỗi cần đến một lượng lớn năng lực tính toán. Về mặt lý thuyết, Chư Giới Phồn Hoa hiện tại phải mở rộng thêm mấy triệu lần nữa thì may ra mới đáp ứng được yêu cầu tối thiểu.
Vệ Uyên cũng từng đọc qua phần mở đầu và kết luận của bài viết nọ, chỉ cảm thấy kẻ này đúng là viển vông hão huyền, thế nên hắn ném luôn lên xó giá sách, quên bẵng đi mất.
