Vệ Uyên rời khỏi Lữ thị tổ địa, bay thẳng về phía Thanh Minh. Lúc vượt ngang trời cao, trên người hắn mơ hồ hiện ra bảy điểm sáng, màu sắc khác nhau. Nay lại có thêm một động thiên phát lực, tốc độ phi hành của Vệ Uyên tăng thêm ba thành so với trước. Lúc này, dù không cần đến phi hành khí, chỉ riêng phi độn của hắn cũng đã nhanh hơn tiên nhân tầm thường đôi chút.
Chỉ là tiên nhân có thể phi hành trong Tiên Thiên, tốc độ vượt xa phi hành ở bản giới. Tiên nhân bình thường một khi phi độn trong Tiên Thiên, đều có thể dễ dàng chặn trước đường đi của Vệ Uyên. Chưa thành tiên nhân, không nắm quyền bính thiên địa đại đạo, vậy thì phi hành trong Tiên Thiên sẽ chậm chạp như rùa bò.
Nhưng nếu chênh lệch tốc độ ở bản giới quá lớn, vậy thì có chặn được Vệ Uyên cũng vô dụng. Hắn có thể dễ dàng vòng qua, hơn nửa kẻ chặn đường còn phải hứng thêm một phen mắng mỏ.
Có điều Vệ Uyên dĩ nhiên chẳng muốn lãng phí thời gian dọc đường, vẫn lấy phi hành khí ra, phóng thẳng lên trời, rồi tựa như bị Tôn chủ đá cho một cước, chớp mắt đã tới Thanh Minh.
Lần này trở lại Thanh Minh, thứ nhất là để xem tình hình nghiên cứu bên phía Tôn Vũ. Cho đến hôm nay, nghiên cứu của hắn về độ hóa cuối cùng cũng đã lộ ra một tia ánh sáng, bèn mời Vệ Uyên tới tận nơi quan sát.
