Hòa thượng khẽ thở dài một tiếng, nói: "Giới chủ cố tình ngụy biện, thật sự làm mất thân phận. Ngươi cướp đi cơ duyên vạn dân bước vào Tịnh thổ, hưởng thụ cực lạc Phật quốc, vạn dân ắt sẽ oán hận ngươi. Từ nay nghiệp nhân quấn lấy thân, ngươi tuyệt đối không thể bước qua tiên môn!"
Lời hòa thượng tuy nhẹ, nhưng từng chữ từng câu thốt ra lại nện xuống khiến thiên địa chấn động. Những lời ấy vậy mà lại khắc sâu vào thiên địa đại đạo nơi đây, tựa như đóng ấn từng chữ Phạn ngữ.
Vừa dứt lời, từ mũi hòa thượng chảy ra hai dòng nước trắng, hắn liền hàm tiếu nhi thệ.
Vệ Uyên trầm mặc chốc lát mới lên tiếng: "Người đâu, đưa cục thịt này đến Khoa Học Viện luôn đi."
Tịnh thổ liên tiếp ra tay, chiêu nào cũng nằm ngoài dự đoán. Hòa thượng này không rõ lai lịch, nhưng đạo hạnh lại chẳng hề kém cạnh lão tăng kia. Lão tăng nọ lấy kim thân và tu vi cả đời của mình làm cái giá, một hơi độ hóa phàm nhân của hàng trăm huyện, gần như độ đi ba phần mười dân số mười quận Cam Châu.
