"Theo ta thấy, tám phần là tàn dư của Đại Vận bang đã bỏ tiền mời cao thủ về báo thù Nghĩa Khí bang," một vị khách uống trà chép miệng. "Chẳng phải trước đây có tin đồn tài vật của Đại Vận bang đã được cất giấu, Nghĩa Khí bang tìm mãi không ra sao? Chắc chắn người của Đại Vận bang đã dùng số tiền này thuê người. Các ngươi nghĩ mà xem, Từ Thái chết không minh bạch, đám thủ hạ của lão sao có thể nuốt trôi cục tức này?"
"Cũng chưa chắc, hai năm nay Nghĩa Khí bang cướp đoạt biết bao địa bàn, kẻ đắc tội xếp hàng từ thành Đông sang thành Tây, biết đâu là cừu gia nào đó tìm tới cửa."
"Ta nghe nói bọn chúng đi mai phục một đệ tử võ quán, có lẽ kỹ nghệ không bằng người nên bị đệ tử kia giết ngược lại chăng?"
"Sao có thể! Ngươi nghe ai nói bậy bạ vậy? Bọn chúng dám đi mai phục thì ắt hẳn phải nắm chắc phần thắng, làm sao có chuyện dễ dàng bị giết ngược như thế?"
"Dù sao đi nữa, tốt nhất đừng nên trêu chọc đám đệ tử võ quán, kẻo có ngày đụng phải kẻ không nên đụng thì khổ."
