TRUYỆN FULL

[Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Chương 46: Nghĩa Khí bang để mắt (2)

Dương Cảnh thu hết vào mắt, trong lòng dâng lên nỗi chua xót.

Hắn biết tính người nhà, có đồ ngon đều muốn nhường hết cho hắn, khuyên can cũng vô dụng nên không nói nhiều, chỉ gắp mấy miếng thịt cho Dương An: "An ca, huynh cũng ăn nhiều vào, rèn luyện khí lực rất cần bồi bổ dinh dưỡng."

Dương An cắm cúi ăn, miệng nhét đầy thịt, ú ớ nói: "Ừm, cảm ơn Cảnh đệ."

Cơm ăn được lưng lửng, Dương lão gia tử đặt đũa xuống, rít một hơi thuốc lào, chậm rãi hỏi: "Cảnh nhi, con ở trên huyện thành, chẳng lẽ chưa gặp được cô nương nào vừa ý sao?"Dương Cảnh ngẩn người, lắc đầu: “Đâu có, tổ phụ. Con ngày ngày luyện công ở võ quán, làm gì còn tâm trí nào mà nghĩ đến chuyện này.”

“Cũng nên tính dần đi là vừa.” Tổ phụ gõ gõ tẩu thuốc, ánh mắt trầm xuống: “Phụ thân cùng đại bá con đi áp tải lương thảo ra tiền tuyến Tào Châu, đã hơn nửa năm nay bặt vô âm tín. Nghe nói bên đó chiến sự đã nổ ra, chẳng được thái bình... Nhà ta vẫn nên sớm lo chuyện hương hỏa nối dõi thì hơn.”

Mẫu thân Lưu Thúy Linh nghe vậy, vành mắt đỏ hoe, nhưng bà không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp thêm một miếng thịt vào bát cho Dương Cảnh.

Bá mẫu cũng khẽ lời: “Cảnh nhi năm nay mười bảy rồi nhỉ? Tuổi cũng không còn nhỏ, trong thôn khối đứa bằng tuổi này đã thành thân rồi. Nếu ở trong thành con gặp được cô nương nào vừa ý, nết na, thì nhớ để tâm một chút, người trong nhà cũng có thể giúp con lo liệu.”

Trong lòng Dương Cảnh nặng trĩu. Hắn không hề bài xích chuyện thành thân sinh con, nối dõi tông đường. Đã đến thế giới này, hắn cũng muốn từ từ hòa nhập.

Hơn nữa, đã tiếp nhận thân xác của nguyên chủ, dĩ nhiên hắn cũng phải thay y gánh vác nhân quả truyền tông tiếp đại.

Điều thực sự khiến lòng Dương Cảnh trĩu nặng là chuyện của phụ thân và đại bá. Hai người vì muốn kiếm chút bạc vụn mà theo đoàn xe áp tải lương thảo ra tiền tuyến Tào Châu. Đã hơn nửa năm trôi qua, hắn vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng nhưng lực bất tòng tâm.

Khẽ hít sâu một hơi, Dương Cảnh không muốn nói nhiều về chuyện này nữa, nếu không lát nữa e rằng cả nhà chẳng ai nuốt trôi cơm, lại bắt đầu thi nhau gạt lệ.

Hắn nhìn sang Dương An đang cắm cúi ăn cơm bên cạnh, cười nói: “Ta vẫn chưa vội, chi bằng An ca tìm một tẩu tử về trước đi, mọi người cứ lo liệu cho huynh ấy trước đã.”

Dương An vốn tưởng mình vô can, đang cắm đầu lùa cơm, nghe thấy Dương Cảnh chuyển mũi dùi sang mình thì giật bắn người ngẩng đầu lên. Mặt hắn đỏ bừng, cơm trong miệng suýt chút nữa thì phun ra, lí nhí đáp: “Ta... ta cũng không vội.”

Cả nhà đều bật cười.

Bá mẫu Tiết thị vỗ vỗ cánh tay Dương An, mắng yêu: “Con không vội nhưng ta vội. Đợi thu hoạch xong vụ mùa thu, ta sẽ nhờ người mai mối để ý cho con.”

Tổ phụ cũng cười lắc đầu, đặt tẩu thuốc xuống bàn, ánh mắt quét qua hai người Dương Cảnh và Dương An: “Đứa nào cũng phải lo hết. Hai huynh đệ các con sớm yên bề gia thất thì ta và tổ mẫu mới yên lòng được.”

Ánh mắt lão gia tử phần nhiều vẫn dừng lại trên người Dương Cảnh.

Dương An sau này khả năng lớn vẫn chỉ là một trang giá hộ tử, hy vọng quật khởi thực sự của Dương gia vẫn nằm ở Dương Cảnh.

Bắt đầu từ đời Dương Cảnh, hậu nhân Dương gia có thể thoát khỏi kiếp trang giá hộ tử, bước chân vào một tầng lớp khác.

Dương lão gia tử đặt trọn hy vọng đổi đời cho gia tộc lên vai Dương Cảnh, lẽ dĩ nhiên càng mong hắn sớm ngày thành gia lập thất, sinh con đẻ cái...

Nghe các bậc trưởng bối bàn luận, Dương Cảnh cũng không thoái thác nữa, chỉ lẳng lặng gật đầu.

Cơm nước xong xuôi, Dương Cảnh phụ giúp thu dọn bát đũa, lại chỉ điểm đường ca luyện võ một lát, sau đó ngồi trò chuyện cùng người nhà. Thấy canh giờ không còn sớm, hắn mới đứng dậy nói: “Tổ phụ, tổ mẫu, bá mẫu, nương, con phải về rồi, công khóa ở võ quán không thể chậm trễ.”

Tổ mẫu Tần thị nắm lấy tay hắn, không nỡ buông ra: “Không ở lại thêm một đêm sao? Ta còn định lát nữa hấp cho con ít bánh quế hoa.”

“Dạ thôi, tổ mẫu.” Dương Cảnh cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay bà: “Đợi qua đợt này bớt bận rộn, con sẽ lại về thăm người.”Mẫu thân nhét vào hành lý của hắn mấy gói thảo dược phơi khô, dặn dò: “Đây là thuốc trị đả thương, con luyện võ nhớ cẩn thận, đừng lúc nào cũng liều mạng.”

Dương Cảnh tuy không thiếu những thảo dược này, nhưng vẫn cung kính nhận lấy.

Dương An đứng một bên, khẽ nói: “Cảnh đệ, ta nhất định sẽ luyện thật tốt thoái pháp đệ đã dạy.”

“Ừm, dụng tâm mà luyện.” Dương Cảnh vỗ vỗ vai hắn.

Hắn không nhắc với người nhà chuyện đã mua tiểu viện trong thành, chỉ định bụng đợi sau khi đột phá ám kình, hoàn toàn đứng vững gót chân tại Thông Nghĩa phường cũng như trong huyện thành, rồi mới kể rõ ngọn ngành với mọi người.

Đến lúc đó, có lẽ có thể đón Tổ phụ, Tổ mẫu và Mẫu thân lên thành ở vài ngày.

Đường ca Dương An cũng có thể đi cùng, để hắn đích thân chỉ điểm võ công.

Những ý nghĩ này chỉ nhen nhóm trong lòng, muốn thực hiện được, ít nhất cũng phải đợi sau khi hắn đột phá ám kình.

Nhưng Dương Cảnh có lòng tin ngày đó sẽ không còn xa. Những bình cảnh giam chân các võ giả khác suốt thời gian dài đằng đẵng, đối với hắn mà nói, hoàn toàn không tồn tại!

Bái biệt người nhà, Dương Cảnh rảo bước rời khỏi Dương Gia thôn, dọc đường còn chào hỏi vài câu với các bậc phụ lão cùng thôn.

Giờ khắc này, trong đầu Dương Cảnh không khỏi hiện lên ý niệm khi hắn vừa xuyên việt đến đây — Tuyệt đối không thể "tạc lôi"!

Khi ấy, cả thôn không biết có bao nhiêu ánh mắt đang chằm chằm nhìn vào, chực chờ xem trò cười của hắn và gia đình.

Cũng không thể trách những thôn dân này xấu bụng, chỉ là họ không tin tưởng việc Dương Cảnh luyện võ. Những người nông dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời này luôn cho rằng, con nhà nông đời đời kiếp kiếp vẫn phải làm nông, kẻ nào muốn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này, kẻ đó ắt sẽ gặp đại họa, ngã một cú đau điếng.

Khi đó, chẳng biết có bao nhiêu người đang chờ xem Dương Cảnh thất bại ê chề, cụp đuôi chạy từ trong thành trở về.

Còn bây giờ, cuối cùng hắn đã làm được, từ người thường lột xác thành nhập kình võ giả, tránh được cái kết "tạc lôi" thảm hại.

Nghĩ đến đây, lòng Dương Cảnh không khỏi phấn chấn hơn vài phần, sải bước ra khỏi Dương Gia thôn, một mạch đi về phía đông.