"Chẳng lẽ thật sự phải bỏ ra ba vạn lượng bạc để mua viên bạch ngọc đan kia sao? Thế này cũng quá uất ức rồi!"
Sắc mặt Hải công tử vẫn âm trầm, ánh mắt tàn độc, lạnh lùng nói: "Ba vạn lượng bạc thì ba vạn lượng bạc, Hải mỗ ta đâu phải không lấy ra nổi số bạc cỏn con này, chẳng qua chỉ là tạm thời nuốt xuống một ngụm ác khí mà thôi!"
"Nỗi nhục nhã cùng thiệt thòi mà ả Triệu Ngọc Mạn bắt ta phải chịu ngày hôm nay, ta ghi nhớ kỹ rồi. Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ khiến ả nuốt vào thế nào thì phải nôn ra nguyên vẹn cho ta thế ấy, thậm chí còn phải hoàn trả gấp bội!"
Trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, trước mắt cứ bỏ tiền mua bạch ngọc đan để đột phá tu vi. Đợi ngày sau thế lực Thánh giáo lớn mạnh, hắn sẽ tìm Triệu gia và Triệu Ngọc Mạn thanh toán mối nhục hôm nay. Đến lúc đó, nhất định phải khiến nàng ta trả giá thảm khốc.
Tính toán xong xuôi, Hải công tử lại tĩnh tọa thêm một khắc đồng hồ, liên tục điều tức.
