Gió lạnh như đao, lấy đại địa làm thớt, coi chúng sinh như cá thịt.
Vạn dặm tuyết bay, lấy trời cao làm lò nung, dung vạn vật thành bạc trắng.
Giữa thiên địa là một mảnh mênh mang, tuyết lớn như lông ngỗng từ bầu trời xám chì không ngừng rơi xuống, che phủ quan đạo, ruộng đồng, rừng núi, nhuộm cả thế gian thành một màu trắng xóa.
Cuồng phong gào thét cuốn qua đại địa, quất vào mặt như lưỡi đao róc thịt. Hàn khí thấu xương dễ dàng xuyên qua lớp y phục mỏng manh, lạnh buốt đến tận xương tủy.
Thế nhưng, mặc cho phong tuyết cuồng bạo, giữa màn tuyết trắng mênh mông vẫn có một vệt bánh xe chầm chậm kéo dài.
