“Vị này có phải là Dương Cảnh, Dương công tử?” Người đứng đầu là một lão giả ngoài năm mươi, dung mạo hiền lành nhưng ánh mắt lại thoáng vẻ tinh ranh. Thấy Dương Cảnh đến gần, lão vội vàng chắp tay cười nói: “Tại hạ là Vương Vĩ Kiệt của Vương gia, xếp thứ hai trong tộc, gia chủ Vương gia là bào huynh của ta. Mạo muội đến đây là muốn mời Dương công tử gia nhập Vương gia, đảm nhiệm chức vị khách khanh.”
Một người bên cạnh nói thêm: “Vương gia ta tuy không thuộc lục đại gia tộc, nhưng cũng có không ít sản nghiệp trong thành, tài lực hùng hậu, mong Dương công tử hạ cố.”
Dương Cảnh hiểu rõ, thì ra là đến mời chào.
Hắn lắc đầu: “Đa tạ Vương nhị lão gia đã ưu ái, chỉ là tại hạ đã nhận lời nhà khác, e rằng phải phụ thịnh tình của các vị rồi.”
Nụ cười trên mặt Vương nhị lão gia vẫn không đổi, lão nói tiếp: “Dương công tử không cân nhắc thêm sao? Điều kiện Vương gia ta đưa ra chưa chắc đã kém hơn nhà khác. Chi bằng công tử cứ nghe thử xem?”
