Lưu Mậu Lâm khẽ gật đầu không đáp, chỉ liếc nhìn xung quanh, thấy các đệ tử khác đều đang chăm chú luyện công, mới hạ thấp giọng hỏi: “Chuyện của Từ Thái, đệ đã nghe nói chưa?”
“Đệ có nghe người ta bàn tán trên đường tới đây, hình như là gặp hỏa hoạn.” Giọng điệu Dương Cảnh bình thản, tựa như đang nói về một chuyện chẳng mấy quan trọng.
Lưu Mậu Lâm nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt ấy trong trẻo nhưng lại ẩn chứa điều gì đó mà y không thể nhìn thấu.
“Hỏa hoạn ư?” Lưu Mậu Lâm cười khẩy một tiếng, “Từ Thái là cao thủ minh kình đỉnh phong, mấy ngày trước bị hai cao thủ minh kình của Nghĩa Khí bang vây đánh mà vẫn có thể phá vây thoát thân, lại có thể dễ dàng bị một trận lửa thiêu chết sao?”
Dương Cảnh trầm mặc giây lát, ngẩng đầu đáp: “Có lẽ là do thương thế quá nặng, không còn sức chạy thoát chăng.”
“Thật sao?” Ánh mắt Lưu Mậu Lâm càng thêm thâm trầm, “Ta nhớ không lầm thì hôm qua đệ về khá sớm.”
Động tác của Dương Cảnh khựng lại một chút, rồi lắc đầu: “Trong nhà có chút việc, sao sư huynh lại đột nhiên hỏi thế?”
Lưu Mậu Lâm nhìn dáng vẻ thản nhiên của Dương Cảnh, bỗng nhiên bật cười, vỗ vỗ vai hắn: “Không có gì, chỉ là cảm thấy ở cái thế đạo này, có vài kẻ chết đi ngược lại là chuyện tốt.”
Y không truy hỏi thêm, xoay người đi về phía tường viện, vừa cởi áo vừa nói: “Những việc Từ Thái đã làm, sớm nên có báo ứng rồi. Đệ nói có đúng không, sư đệ?”
Dương Cảnh nhìn bóng lưng y, trong lòng khẽ động, lập tức cũng cười đáp: “Sư huynh nói phải.”Dương Cảnh biết tứ sư huynh đang hoài nghi, đoán rằng chính hắn là người đã ra tay giết Từ Thái.
Tuy nhiên, có những chuyện không cần phải nói toạc ra, trong lòng đôi bên tự hiểu là được.
Ở cái thế đạo cá lớn nuốt cá bé này, giữ vững được bản tâm đã là tốt lắm rồi.
Lưu Mậu Lâm buông áo ngoài xuống, xoay người nhìn Dương Cảnh. Ánh mắt y đã không còn vẻ phức tạp hay dò xét, chỉ còn lại sự ôn hòa như ngày thường: “Nào, sư đệ, lại đây chiết vài chiêu với ta, để xem mấy ngày nay ngươi tinh tiến được bao nhiêu.”
“Được!” Dương Cảnh cười đáp.
......
Khi ánh hoàng hôn tràn qua mái hiên cong vút của võ quán, Dương Cảnh vừa vặn thu lại quyền thế cuối cùng, hơi nóng trên nắm đấm vẫn còn chưa tan hết.
Lúc này, tiền viện võ quán đã vắng tanh, Lưu Mậu Lâm cũng đã rời đi từ sớm. Y hiện giờ phải tiếp quản chuyện làm ăn của gia tộc, thời gian ở lại võ quán mỗi ngày rất ít. Chỉ còn vài gã tạp dịch đang thu dọn khí giới, tiếng gỗ va chạm vang lên lách cách, nghe đặc biệt rõ ràng trong ráng chiều.
Hắn lau khô mồ hôi trên người, đang định khoác áo ngoài lên thì thấy một bóng người từ nội viện bước ra.
Lâm Việt vận một bộ cẩm y màu nguyệt bạch, eo thắt đai ngọc, tôn lên dáng người càng thêm đĩnh đạc, cao ráo.
Gã liếc nhìn Dương Cảnh, ánh mắt lướt qua như nhìn một hòn đá ven đường, chẳng hề dừng lại lấy một giây. Gã lập tức quay người bước đi, khóe miệng nhếch lên vẻ ngạo nghễ như có như không, dường như cảm thấy nhìn thêm một cái cũng là tự hạ thấp thân phận mình.
Dương Cảnh hoàn toàn không để tâm, hắn vắt khăn lên vai, xách chiếc tay nải cũ kỹ của mình lên, rảo bước đi thẳng ra cửa.
Thiên tài có con đường của thiên tài, hắn có lối đi của hắn, vốn dĩ chẳng cần phải chung đường.