Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống người hắn, mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu.
Hắn đặt khăn xuống, cầm lấy bọc vải ở góc tường, cởi nút thắt rồi lấy ra một chiếc bình nước.
Thân bình còn vương hơi lạnh, hắn vặn nắp, ngửa đầu uống vài ngụm.
Bên trong là nước đun để nguội mà đường ca Dương An đặc biệt chuẩn bị cho hắn, thoang thoảng vị bạc hà, uống vào vừa sảng khoái lại vừa giải khát.
Giang Hạo Dương xích lại gần, ngồi xổm trước mặt Dương Cảnh, ngẩng mặt hỏi: “Sư huynh, chiêu Băng Sơn Liệt Thạch vừa rồi, chỉ riêng quyền phong thôi đã khiến cọc gỗ rung chuyển, có phải huynh sắp đạt đến ám kình đỉnh phong rồi không?”
