Triệu Ngọc Mạn chăm chú nhìn Thanh Hòa. Thấy nàng mặt mày trắng bệch, ánh mắt tràn đầy vẻ nôn nóng cùng hoảng sợ, không giống như đang giả bộ, cơn giận trong lòng Triệu Ngọc Mạn dần tan biến, thay vào đó đôi mày liễu khẽ nhíu lại, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Thanh Hòa thấy vậy, vội vàng nói tiếp: “Bên ngoài đồn ầm lên rằng, tối qua Thẩm công tử bị người ta giết ngay tại nhà, chết thảm lắm... Nghe nói đầu của công tử bị hung thủ vặn lìa, ngay cả... ngay cả não cũng bị... bị hút cạn...”
Nhắc đến mấy chữ cuối, giọng Thanh Hòa run rẩy, hiển nhiên là bị lời đồn này dọa cho sợ mất mật.
“Không thể nào!”
Triệu Ngọc Mạn vẫn không dám tin. Nàng biết rõ thực lực của Thẩm Liệt, võ giả tầm thường căn bản không thể tới gần người y, sao có thể rơi vào kết cục thê thảm như vậy?
