TRUYỆN FULL

[Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Chương 21: Khó tin

Lúc Dương Cảnh quay lại võ quán, mặt trời đã quá ngọ.

Hắn cởi áo, bắt đầu rèn luyện khí huyết.

Trong lúc luyện tập, bảng trạng thái hiện ra trước mắt hắn:

【Băng Sơn quyền tiểu thành (1/500)】

Khi hắn đột phá cảnh giới minh kình, Băng Sơn quyền cũng từ giai đoạn nhập môn thăng lên tiểu thành.

Dương Cảnh đi một bài quyền cơ bản trong sân trước, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.

Tiếp đó, hắn bước tới bên cạnh thạch tỏa, hít sâu một hơi, khom lưng vững vàng nhấc bổng tảng đá nặng ba mươi cân lên.

Thịt gấu ăn lúc trưa quả nhiên đại bổ, đan điền luôn vương vấn một luồng hơi ấm. Khi nâng thạch tỏa, hắn cảm thấy nhẹ nhàng hơn ngày thường rất nhiều, ngay cả khí huyết vận chuyển cũng trôi chảy lạ thường.

Dương Cảnh lại đổi sang đòn gánh đá, đặt lên vai rồi thực hiện động tác đứng lên ngồi xuống. Trong mỗi nhịp cử động, hắn dường như cảm nhận được năng lượng từ thịt gấu đang lan tỏa khắp gân cốt. Cảm giác đau nhức bị một luồng sức mạnh ôn hòa hóa giải, toàn thân toát lên sự ấm áp dễ chịu.

Sau khi làm xong những việc này, coi như đã khởi động xong, Dương Cảnh bắt đầu luyện Băng Sơn quyền.

— Khí tức trầm xuống, đừng để lơ lửng ở ngực.

Một giọng nói trầm ổn vang lên. Tôn Dung không biết đã từ nội viện bước ra từ lúc nào, đứng sau lưng Dương Cảnh, ánh mắt chăm chú nhìn động tác luyện quyền của hắn:

— Băng Sơn quyền giai đoạn tiểu thành chú trọng "kình do tích phát, quyền tùy khí tẩu" (lực phát từ cột sống, quyền đi theo khí). Vừa rồi khi ngươi xuất quyền, eo hông chưa xoay đúng chỗ, lực đạo bị tán loạn rồi.

— Bái kiến sư phụ. — Dương Cảnh vội vàng khom người hành lễ.

Hắn nay đã là đệ tử chính thức, theo quy củ thì phải gọi là "sư phụ".

Tôn Dung gật đầu. Y mặc một bộ hắc y, khí tức thâm trầm vững chãi, hai tay chắp sau lưng, khẽ nói:

— Ngươi đã nhập minh kình, vậy thì phải chính thức bắt đầu luyện giai đoạn thứ hai của Băng Sơn quyền, cũng chính là giai đoạn tiểu thành.

Dương Cảnh chăm chú lắng nghe.

Tôn Dung nói tiếp:

— Tầng này chú trọng "kình thấu cơ lý" (lực thấm vào thớ thịt), cần phải hòa minh kình vào chiêu thức, làm sao để quyền xuất ra có mũi nhọn, chạm vào vật phải để lại dấu vết...

Dương Cảnh nghe Tôn Dung giảng giải, đầu óc xoay chuyển thật nhanh, tỉ mỉ suy ngẫm.

Tôn Dung bước lên, nắm lấy cổ tay hắn, hướng dẫn hắn bày lại quyền giá, nói:

— Nhìn cho kỹ, khi xuất quyền, trước tiên phải trầm vai trệ khuỷu, khí nhập đan điền, để nội kình nương theo xương sống đẩy lên trên, đến đầu vai thì mạnh mẽ bộc phát... Đúng, chính là như vậy!

Y đích thân làm mẫu, từng động tác đều được phân giải rõ ràng. Từ mấu chốt phát lực đến đường đi của khí huyết, tất cả đều được giảng giải cặn kẽ.

Dương Cảnh tập trung tinh thần, ghi nhớ từng yếu điểm trong lòng.

Các đệ tử chưa nhập kình đứng bên cạnh nhìn mà hâm mộ, đây chính là sự khác biệt giữa đệ tử chính thức và đệ tử ký danh.

Một khi trở thành đệ tử chính thức, đó mới là tình thầy trò thực sự. Khi Tôn Dung truyền thụ cũng nghiêm túc và tỉ mỉ hơn nhiều so với lúc dạy đệ tử ký danh.

Dương Cảnh làm theo lời dạy, chỉ cảm thấy năng lượng từ thịt gấu trong cơ thể như bị đốt cháy, nương theo quyền thế mà lưu chuyển, mỗi quyền đánh ra đều mang theo tiếng xé gió trầm thấp.

Trước kia luyện đến bước này hắn thường thấy gân cốt căng cứng, nhưng hôm nay lại trôi chảy lạ thường, quyền phong quét qua không khí, vậy mà ẩn ẩn có ý vị "băng sơn" (núi lở).

Hắn càng luyện càng hăng say, vận động kịch liệt khiến dinh dưỡng từ thịt gấu nhanh chóng tiêu giải, hóa thành năng lượng hòa vào cơ thể Dương Cảnh, tựa như từng thớ thịt trên người hắn đều đang reo hò.Nhìn dáng vẻ chuyên tâm luyện quyền của Dương Cảnh, đến cả Tôn Dung cũng khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.

Đánh xong một bài quyền, khí tức Dương Cảnh tuy có hơi loạn nhưng hắn chẳng hề thấy mệt mỏi, ngược lại còn cảm thấy toàn thân thư thái.

Tôn Dung bước tới, đưa tay nắn bóp vai lưng và eo bụng hắn. Gân cốt dưới tay quả thực không tính là xuất chúng, căn cốt chỉ có thể xếp vào loại hạ đẳng.

Y thu tay lại, trong lòng khẽ thở dài.

'Tiểu tử này sở dĩ có thể thuận lợi đột phá minh kình, xem ra đa phần là nhờ vận may. Căn cốt rành rành ra đó, muốn đột phá tiếp lên ám kình thì e là vô vọng.'

"Ừm, quyền giá đã vững hơn chút." Giọng điệu Tôn Dung nhạt đi vài phần. "Nhưng căn cơ suy cho cùng vẫn là căn cốt. Căn cốt ngươi không tốt, về sau càng phải siêng năng luyện tập, chớ nên chểnh mảng."

Sự coi trọng trong lời nói so với trước đây đã giảm đi ít nhiều.

Dương Cảnh cười đáp: "Đệ tử xin ghi nhớ, đa tạ sư phụ chỉ điểm!"

Tôn Dung gật đầu, động viên vài câu rồi xoay người đi về phía Lâm Việt ở đằng xa, bắt đầu chỉ điểm cho vị thiên tài của võ quán.

Trong mắt y, người thực sự có thể gánh vác trọng trách Tôn thị võ quán sau này vẫn phải là loại thiên tài có căn cốt thượng đẳng như Lâm Việt.

Nhận thấy Lâm Việt dường như có ý với nữ nhi Tôn Ngưng Hương, y còn định bụng sẽ tác hợp cho đôi trẻ. Nếu Lâm Việt có thể trở thành con rể, vậy thì dù sau này y có khuất núi, chỉ cần có hắn ở đó, y cũng chẳng cần lo lắng cho võ quán và nữ nhi nữa.

.......

Màn đêm buông xuống.

Trong một tửu lâu ở phía nam thành, Lữ Dương vừa vén rèm bước vào đã thấy Châu Lâm và Trương Khắc Hàn ngồi trong góc. Sắc mặt hai người bọn họ ai nấy đều khó coi, rượu thịt trên bàn cũng chẳng động đũa là bao.

"Sao thế này?" Lữ Dương kéo ghế ngồi xuống, tự rót cho mình một chén rượu. "Ta vừa từ phủ thành lấy hàng về, còn chưa kịp về nhà đã vội tới tìm các ngươi, thế mà hai tên các ngươi lại bày ra cái bộ mặt đưa đám này cho ai xem?"

Tháng trước gã khấu quan lần thứ hai thất bại, nguyên khí tổn thương nặng nề, hy vọng đột phá minh kình coi như hoàn toàn đứt đoạn. Gã đành ngậm ngùi rời khỏi Tôn thị võ quán, theo trưởng bối trong nhà làm ăn buôn bán hàng da.

Châu Lâm không đáp, hung hăng lườm đĩa thịt bò trên bàn, giọng buồn bực: "Thằng nhóc Dương Cảnh kia... thành rồi."

"Thành cái gì?" Tay nâng chén rượu của Lữ Dương khựng lại, nhất thời chưa kịp phản ứng.

"Đột phá rồi! Minh kình!" Trương Khắc Hàn nghiến răng, giọng nói chứa đầy nỗi uất ức không tên. "Sáng nay, ngay tại trong sân, quán chủ chính miệng xác nhận. Ta cũng đã hỏi Tề Vân sư tỷ rồi, thằng nhóc đó quả thực đã nhập kình!"

Lữ Dương phì cười, đặt mạnh chén rượu xuống bàn: "Hai người các ngươi đang đùa ta chắc? Dương Cảnh ư? Cái loại căn cốt như hắn? Còn kém hơn cả ba chúng ta không ít, hắn mà có thể thành minh kình sao? Đừng có nói nhảm nữa, trò đùa này cũng thú vị đấy, ha ha..."

Gã vừa cười nói vừa liếc nhìn sắc mặt Châu Lâm và Trương Khắc Hàn.

Trên mặt hai người chẳng hề có chút ý cười nào, sự kinh ngạc và không cam lòng trong ánh mắt kia tuyệt đối không phải là giả.

Nụ cười trên mặt Lữ Dương dần cứng lại, trong lòng đánh thót một cái như bị tảng đá đè nặng.

"Các ngươi... nói thật đấy à?" Giọng gã bắt đầu run rẩy.

Châu Lâm gật đầu, cầm chén rượu lên ngửa cổ uống cạn, rượu chảy tràn ra khóe miệng: "Thật như đinh đóng cột. Chúng ta đứng ngay bên cạnh tận mắt chứng kiến, hắn một quyền đấm lún cả cọc gỗ, quán chủ chính miệng tuyên bố hắn đã nhập minh kình."Một quyền đánh lõm cả cọc gỗ, nếu kình lực này giáng lên người, e rằng chỉ một đấm là đủ đánh gục đối phương. Nếu đánh vào chỗ hiểm, thậm chí có thể đoạt mạng người thường trong nháy mắt.

"Không thể nào..."

Lữ Dương lẩm bẩm, đôi mày nhíu chặt thành một nùi, sắc mặt lập tức trở nên tái mét, trông còn khó coi hơn cả nuốt phải ruồi.

Gã nhớ rõ, khi xưa lúc Dương Cảnh còn chạy theo gã làm đàn em, ngay cả đường quyền cơ bản nhất hắn cũng không nhớ hết, căn cốt lại càng bị Tề Vân sư tỷ đánh giá là "hạ hạ đẳng".

Căn cốt của gã mạnh hơn Dương Cảnh rất nhiều, ngay cả gã còn chưa thành, tên tiểu tử đó dựa vào cái gì?

Một cảm giác khó tả ứ nghẹn trong lồng ngực, có ghen tị, có không cam lòng, lại còn có chút hoảng hốt không rõ nguyên do.

Gã nhớ lại bộ dạng chật vật khi mình rời khỏi võ quán, nhớ lại tiếng thở dài thất vọng của song thân, lại nghĩ đến việc Dương Cảnh giờ đây đã trở thành đệ tử chính thức, có thể mang danh hiệu đệ tử quán chủ mà hành tẩu khắp Ngư Hà huyện... Sự đối lập này tựa như kim châm, khiến gã đứng ngồi không yên.

"Sao hắn có thể chứ..."

Lữ Dương lặp lại một lần nữa, giọng nói đầy vẻ không dám tin, bàn tay siết chặt lấy chén rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Ánh nến trong tửu lâu nhỏ lay động, hắt lên khuôn mặt trầm mặc khó coi của cả ba người.