Phản ứng trên bàn rượu mỗi người một khác.
Có người khuyên y, bảo rằng Dương Cảnh giờ đây không phải là võ phu tầm thường, hắn đứng thứ tư trong giáo trường thí, thân thủ cao cường, lại còn có quan thân, không cần thiết phải sống mái với hắn làm gì, không đáng.
Nhưng phần lớn vẫn ủng hộ y hết mình, kẻ nào kẻ nấy nhao nhao lên rằng khi nào động thủ cứ ới một tiếng, huynh đệ bọn họ gọi là có mặt ngay! Chỉ là một thằng nhãi ranh mới nổi, chẳng lẽ còn lật được trời hay sao?Thẩm Liệt nghe những lời nịnh nọt ấy mà sướng râm ran cả người, uống càng lúc càng hăng. Chẳng biết trời đã về khuya từ lúc nào, y mới say khướt lảo đảo bước về nhà.
Y xiêu vẹo rẽ qua đầu hẻm, càng lúc càng gần đến sân nhà mình, miệng vẫn không ngừng lè nhè chửi rủa: “Dương Cảnh... thằng tạp chủng... đợi lão tử... không đánh gãy chân ngươi thì không làm người...”
Gió vẫn rít gào, xé nát những lời say của y rồi cuốn tan vào màn đêm.
