Tôn Dung lại bưng chén trà lên nhấp một ngụm, linh khí của Thanh Nha Ngọc Diệp vẫn vương vấn nơi đầu lưỡi. Khóe mắt y liếc thấy con gái vẫn đứng một bên, không hề nhúc nhích.
Tôn Dung ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Tôn Ngưng Hương khẽ nghiêng người, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn theo hướng Dương Cảnh vừa rời đi.
Nàng khẽ nhíu mày, thần sắc có chút thẫn thờ, dường như đang suy tư điều gì, ngay cả ánh mắt của phụ thân đặt trên người cũng không hề hay biết.
Tôn Dung thấy vậy thì ngẩn người, há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại nuốt ngược vào trong.
Ý niệm kia trong lòng y lại trỗi dậy.
