“Ta nhận thua!”
Lời vừa dứt, Tần Vũ thậm chí chẳng dám liếc nhìn Lý Mộng Siêu lấy một cái, vội vã xoay người bước xuống lôi đài, dáng vẻ có vài phần hoảng loạn.
Lý Mộng Siêu trừng mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng y, hai tay siết chặt thành quyền, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Hắn hận không thể lập tức đuổi theo xé xác Tần Vũ thành trăm mảnh, nhưng đối phương đã rành rành hô lên hai chữ nhận thua. Giáo trường thí có quy củ, một khi đã nhận thua thì không được phép truy kích.
Nỗi căm hận cùng sát ý dồn nén trong lồng ngực khiến hắn như muốn nổ tung, cuối cùng chỉ đành trút ra bằng một tiếng gầm gừ trầm thấp, chấn động cả sàn gỗ lôi đài rung lên bần bật.
