Nhiếp chính vương
Lưu Bỉnh hoảng hốt nhìn quanh, nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người.
Chẳng lẽ là thật sao?!
Với suy nghĩ thà tin là có còn hơn không, Lưu Bỉnh đành phủ phục xuống đất.
“Lão tổ tông! Lưu Bỉnh hổ thẹn với tiên tổ, nhưng cũng là bất đắc dĩ!”
