Sáng sớm hôm sau.
Cố Tri Dao như chạy trối chết ra khỏi cửa.
Lâm Tiêu cảm thấy mình đã gỡ lại được một ván, tâm trạng vô cùng thư sướng.
Đúng lúc ấy, Hoa Lộng Ảnh chủ động tìm tới, trong tay còn cầm một phong thư.
“Vương gia, đây là thư lâu chủ vừa truyền cho thiếp thân, nói rằng nửa năm kỳ hạn sắp đến, mong vương gia sẽ hài lòng với thành quả của Yên Vũ lâu.”
