Cung nữ vừa nghe nhắc đến Lý Thừa Hạo, trong mắt đã lóe lên hàn ý.
“Tên khốn đó đúng là sắc đảm ngập trời. Hắn không biết xấu hổ thì cũng thôi đi, còn làm hoen ố thanh danh của công chúa.”
“Công chúa, chẳng lẽ không thể giết hắn, rồi tìm người dịch dung thay thế hay sao?”
“Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi. Lý Thừa Hạo là kẻ ngốc, nhưng đám người bên cạnh hắn thì không…”
Đức phi cười nhạt: “Dạo gần đây hắn chạy đến chỗ ta quá thường xuyên, e rằng đám lão già Dương Cảnh Trung đã bắt đầu nghi ngờ ta rồi.”
