Tại hai ổ bảo nằm cách xa quận thành nhất, cuối cùng Thạch Hổ cũng đã gặp mặt Nhiễm Mẫn và Ngô Viễn.
Chẳng ai có tâm trạng vui vẻ, đặc biệt là Thạch Hổ. Sắc mặt hắn âm trầm vô cùng, hai tay giấu trong tay áo đã siết chặt thành quyền.
Bẩm báo xong xuôi mọi chuyện, Nhiễm Mẫn lặng lẽ quỳ sang một bên, không nói tiếng nào.
Còn Ngô Viễn thì đã mềm nhũn cả người, toàn thân run lẩy bẩy. Hắn biết vận mệnh của mình sắp sửa kết thúc tại đây.
"Ý ngươi là... cái tên quận thừa gọi là Đường Vũ kia, chỉ dẫn theo một hai ngàn tư binh gia tộc mà dám tung hoành ngang dọc trên chiến trường này, xoay các ngươi như chong chóng, cuối cùng dùng kế điệu hổ ly sơn, phối hợp với mấy ngàn tư binh từ Từ Châu kéo đến, thiêu rụi toàn bộ lương thảo của chúng ta?"
