Khi Đường Vũ dẫn đám huyện binh chạy tới thôn, lũ sơn phỉ đã sớm cao chạy xa bay, chỉ để lại một mảnh hoang tàn xơ xác.
Nhà cửa bị thiêu rụi, chỉ còn lại tường đổ vách xiêu. Có người quỳ rạp trên đất khóc than, có người ôm chặt thi thể thân nhân, vẻ mặt tuyệt vọng cùng cực.
Lương thực vương vãi đầy đất, dân chúng nằm rạp xuống nhặt nhạnh từng hạt một, trên mặt chỉ còn lại sự tê dại.
Có đứa trẻ ôm chặt lấy chân cha mẹ, nhìn cảnh tượng trước mắt vừa thấy lạ lẫm, lại vừa muốn khóc, cứ ngây ra đó, chẳng nói chẳng rằng.
Nắng chiều cuối thu chiếu rọi xuống mảnh đất này, những tấm thân mỏng manh co ro khắp chốn, hoặc đứng túm tụm thành từng nhóm nhìn nhau, trong mắt chỉ toàn sự mờ mịt.
