Đường đi tuy không khó, nhưng đường sá xa xôi, ngựa lại không đủ cho tất cả mọi người nên tốc độ khá chậm, phải mất tròn ba ngày mới đến được Thư huyện.
Phong cảnh dọc đường rất đẹp, lúa đã chín vàng, vụ thu hoạch đang vào độ cao trào. Vương Huy thường xuyên xuống đi bộ, nhìn thấy cái gì cũng cảm thấy mới lạ.
Màn đêm buông xuống, sao trời lấp lánh. Nghe tiếng ve kêu ếch nhái, nàng cũng không kìm được tò mò mà xuống xe tìm kiếm.
Nhờ vậy, đám hộ vệ đi bộ có thêm thời gian nghỉ ngơi, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Hà là nữ tử còn lại trong đoàn, lại cùng tuổi với Vương Huy nên hai cô nương nhanh chóng trở nên thân thiết, ngày nào cũng cười đùa ríu rít không biết là đang nói chuyện gì.
