Người thời này ai cũng mang tâm bệnh, chỉ khác nhau ở mức độ ngụy trang mà thôi.
Kẻ như Đường Đức Sơn thì chẳng thèm che đậy, lão thỏa sức phát tiết dục vọng, sống cuộc đời sa đọa đến tận xương tủy cũng chẳng màng.
Còn Vương Đạo lại là một con cáo già, bề ngoài là trọng thần tột bậc, là người đứng đầu gia tộc, nhưng sau lưng lại rất sành sỏi chuyện nam sắc.
Hỉ Nhi thì cực đoan, tính tình quái gở, còn Tạ Thu Đồng lại là một kẻ điên vô cảm.
Chỉ có Vương Huy là người bình thường.
