Không một lời khen ngợi, chẳng một tiếng tán dương, thậm chí ngay cả một sắc mặt tốt cũng không có.
Lời lẽ của Đường Vũ nghe thì phấn chấn lòng người, nhưng Tư Mã Duệ lại chẳng hề tỏ thái độ, chỉ nhìn sâu vào mắt Tạ Bồi, buông một câu không mặn không nhạt.
Tuy nhiên, khóe môi Tạ Thu Đồng đã khẽ nhếch lên. Nàng hiểu ẩn ý của Tư Mã Duệ: có những việc càng che giấu lại càng chứng tỏ sự coi trọng. Trong lòng đã rõ, nàng lặng lẽ bước đến bên cạnh Vương Đạo, nhàn nhạt nói:
“Tư không, đứng lâu mỏi chân rồi sao? Phía sau Dao đài có nhà xí, chi bằng ngài tạm lui ra ngoài giải quyết nỗi buồn?”
Thân hình Vương Đạo khẽ run lên, mặt không đổi sắc, chìm vào im lặng.
