Nắm đấm rỉ máu, kẻ bị thương rên rỉ, cùng đám đông vây xem từ xa tới gần.
Tiếng kêu đau, tiếng chửi rủa, tiếng ồn ào náo động; kẻ thì tiến lại gần, người lại chạy đi gọi viện binh.
Giữa chốn ồn ào náo nhiệt, tâm cảnh Đường Vũ lại rơi vào trạng thái không linh. Hắn nhìn bức tranh nhân gian hỗn loạn trước mắt, từ từ bật cười, nụ cười có phần dữ tợn.
"Còn kẻ nào muốn ta nể mặt nữa không? Bước ra đây!"
Giọng hắn vang vọng tứ phía. Ngặt nỗi Dương Hoan và đám bạn hữu đều là văn nhân trói gà không chặt, lúc này đã bị uy thế của hắn chấn nhiếp, tuyệt nhiên không dám động thủ.
