Chịu khổ trong ngục vài ngày, phải uống nước gạo chua, lại còn bị đánh một trận nhừ tử, đổi lại chỉ là tình giao hảo với Vương Thiệu.
Đường Vũ không biết vụ này có lời hay không, cũng chẳng rõ tình nghĩa ấy bao lâu mới phát huy tác dụng. Chỉ là Tạ Thu Đồng bảo có ích, hắn cũng thấy có lý, nên cứ thế mà làm.
Ít nhất theo Đường Vũ thấy, người cùng Vương Thiệu hoạn nạn có nhau là hắn, chứ không phải Tạ Thu Đồng.
Vậy thì sau này, một khi nảy sinh mâu thuẫn với Tạ Thu Đồng, Vương Thiệu chắc chắn sẽ đứng về phía hắn, chứ không phải nàng ta.
Nghĩ tới đây, trong lòng hắn mới dễ chịu hơn đôi chút. Hắn muốn nắm trong tay nhiều tài nguyên hơn, bất kể là nhân mạch hay các phương diện khác.
